Quý vị không thể bắt đầu thực hành mà không có một số hiểu biết hay kiến thức về việc mình đang làm. Khi quý vị làm một việc gì đó, quý vị cần phải hiểu một chút về những nguyên tắc đối với việc mình đang làm. Chỉ như vậy quý vị mới gặt hái được lợi ích từ việc làm đó.
Có lần Yaw Sayadaw thuyết pháp tại đây, Ngài có nói một câu mà tôi thấy rất sâu sắc : “chúng ta hành thiền vì chúng ta có phiền não. Nếu không còn phiền não nữa, chúng ta sẽ chẳng có lý do nào để hành thiền cả.”
Nếu không còn phiền não, liệu có cần phải hành thiền không ? Chỉ do có
phiền não mà chúng ta phải thực hành. Chúng ta nên sử dụng loại năng
lượng nào? Chúng ta sử dụng năng lượng tâm thiện (kusala).
Nếu
chúng ta hành thiền mà có phiền não trong đó, thì phiền não sẽ tăng
trưởng mà thôi. Vậy phải thực hành như thế nào? Chánh niệm cần phải cân
bằng, Định cần phải cân bằng. Hiện giờ quí vị đang chỉ dùng rất nhiều sự
cố gắng. Khi chúng ta nói “tập trung quan sát”, đó là thực hành với tà
tinh tấn (miccha viriya). Vì thế, nếu quý vị không hiểu tất cả điều này, làm sao quý vị có thể thực hành tốt được?
Quý vị có biết là mình đang hay biết không? Quý vị có thể chuyển
hướng sự chú ý từ lòng bàn tay xuống đôi chân được không? Quý vị có thể
làm được, đúng không? Việc chuyển hướng sự chú ý này là do tâm. Chính
tâm làm việc chú ý ghi nhận. Nếu biết được rằng mình đang chú ý, tức là
quí vị đã biết được tâm.
Quý vị có thể nhận ra tâm qua bản chất của việc
hay biết, suy nghĩ, lập kể hoạch, tác ý, v.v….Nhận ra tâm không phải là
một việc quá khó khăn. Mọi người đều ít nhiều biết được điều này. Nhưng
nhận ra tâm dưới góc độ là một đối tượng quan sát thì không dễ như vậy
bởi vì chúng ta thiếu sự thực hành.
Chẳng hạn, khi đang đơn thuần quan sát, hay biết và chánh niệm. Cái
gì là đối tượng, cái gì là tâm. Liệu quý vị có nên tìm hiểu điều này
không? Cũng giống như là áp dụng cái quý vị đã học từ trước vào kinh
nghiệm hiện tại. Liệu phẩm chất tâm suy xét này có xuất hiện nơi một
người chỉ đơn giản chú tâm vào một đối tượng hay không? Quí vị có cho
rằng sự hiểu biết này sẽ sinh khởi khi người thiền sinh chỉ đơn thuần
hài lòng với một trạng thái tâm bình an? Khi đó trí tuệ sẽ không sinh
khởi.
Chính vì thế, hiểu biết là rất quan trọng. Khi quí vị thực hành,
cần phải có ba yếu tố: chánh niệm (sati), tinh tấn (viriya) và trạch pháp (dhamma-vicaya). Có phải định (samadhi) làm công việc thực hành không? Không. Định không phải là nguyên nhân, mà chỉ là kết quả. Định (samadhi), hỷ (piti), lạc (pasadhi) và xả (upekkha), bốn nhân tố này là kết quả. Ba yếu tố đóng vai trò nguyên nhân là chánh niệm (sati), tinh tấn (viriya) và trạch pháp (dhamma-vicaya).
Quý vị cần phải thực hành cùng với ba yếu tố này. Trong ba yếu tố
này, nếu bỏ sót yếu tố cuối cùng (trạch pháp), tức là không có sự tìm
hiểu, khám phá, thiền sinh sẽ cố gắng tinh tấn (viriya) – và nếu tinh tấn đó là tà tinh tấn (miccha viriya),
sẽ chẳng còn gì nữa cả. Vì lẽ đó, thực hành với trạch pháp là rất quan
trọng.
Quý vị sử dụng cái quý vị đã học để nghiên cứu, tìm hiểu trong
quá trình thực hành của mình. Quý vị sử dụng cái quý vị đã được học,
được biết vào trong sự thực hành. Đó là cách phát triển trí tuệ. Vì vậy
cần phải có trí tuệ trong việc hay biết quan sát hiện tượng. Cần phải có
chánh kiến (samma ditthi). Cần phải có sự tìm hiểu khám phá và tư duy chân chánh. Chỉ khi đó, tuệ tu (bhavanamaya panna) mới sinh khởi.
Người nào tập trung vào phía đối tượng sẽ không thấy được tâm. Nó
giống như đeo kính vậy; nếu quý vị chỉ nhìn vào cái quý vị muốn thấy,
quý vị sẽ không biết là mình đang đeo kính. Quý vị có thể thấy được khi
tham không có trong tâm.
Nếu không tập trung vào cái mình muốn thấy, ít
ra quý vị cũng biết là mình đang đeo kính. Nếu quá chú tâm, có thể quý
vị sẽ không biết cái kính đang ở trên mũi. Tâm là như vậy đấy. Nếu có
quá nhiều sự chú tâm vào một thứ, quý vị sẽ không thấy tâm được nữa. Vì
thế tôi nói đừng chú tâm. Nếu quý vị nhìn với sự hiểu biết, thật sự quý
vị không cần qua tập trung.
Nếu quý vị thực hành với các tâm bất thiện, quý vị đang không thực
hành với pháp. Chỉ khi nào thực hành với tâm thiện, quý vị mới đang thực
hành một cách đúng đắn. Khi quý vị thực hành với rất nhiều ham muốn,
mong cầu, đó là quý vị đang hành thiền với tâm tham. Khi thực hành với
sự bất mãn và không hài lòng, quý vị đang hành thiền với tâm sân.
Khi
thực hành mà không có sự hiểu biết thực sự về cái mình đang làm, quý vị
đang hành thiền với tâm si. Những kiểu thực hành như vậy được gọi là
không đúng đắn. Quý vị phải học cách thực hành với pháp và tâm thiện.
Quý vị cần có sự thông minh và kiến thức để có thể hành thiền mà không
có phiền não trong đó. Chỉ khi nào đạt được điều đó, quý vị mới thực sự
đang hành thiền.
Quý vị có thể mong ước có được trí tuệ, nhưng làm sao nó có thể
sanh khởi trong khi tham, sân, hoặc si đang có mặt? Chính vì lẽ đó, quý
vị phải chú ý đến tâm nếu quý vị muốn biết được chân lý. Quý vị đang
thực hành với thái độ nào?
Quý vị cần liên tục kiểm tra xem mình đang
thực hành như thế nào, luôn kiểm tra thái độ của mình. Đừng dán chặt vào
đối tượng. Đối tượng luôn có ở đó. Đối tượng không còn quan trọng nữa.
Chúng chỉ giúp duy trì sự hay biết. Quý vị sử dụng đối tượng để giữ cho
sự hay biết được liên tục.
Sayadaw Ashin Tejaniya
Nguồn: thienvacuocsong.info
Nguồn: thienvacuocsong.info