Nhân ngày Gia đình Việt Nam (28/6), GiadinhNet trân trọng giới thiệu bài viết của Nguyễn Bá Ngọc tri ân các bậc sinh thành.
Bố mẹ kính yêu của con!
Những dòng này có lẽ bố mẹ sẽ chẳng đọc được đâu. Bình thường thì con chẳng bao giờ nói được những điều này, nhưng đó là những gì con thật lòng muốn nói với bố mẹ. Cảm ơn bố mẹ đã cho con cuộc sống, đã là những người đầu tiên chào đón con đến với thế giới này và sẽ tiếp tục đồng hành cùng con trong những năm tháng tiếp theo của cuộc đời. Cảm ơn bố mẹ đã nuôi dạy con khôn lớn, trưởng thành, là nguồn kinh nghiệm cho con học tập, là sự hỗ trợ lớn cho con cả về vật chất lẫn tinh thần.
Giờ đây thì con đã biết, để nuôi dạy con đến ngày hôm nay, bố và mẹ đã phải trải qua biết bao vất vả, cực nhọc. Khi con còn bé tí, mẹ đã phải thức trắng nhiều đêm để trông nom, chăm sóc con, vì theo lời kể của mẹ và bác, hồi đấy con khó tính lắm, hay khóc lắm, hư lắm, suốt ngày bắt mẹ bế thôi. Có mỗi chuyện xưa lắm ấy mà con nghe mẹ kể đi kể lại không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần như vậy là con lại bĩu môi khó chịu với mẹ.nguoiphattu.com

Có một thời, con thắc mắc tại sao bố mẹ lại dễ chịu với cô em út bé bỏng của con hơn con nhiều. Bố mẹ mỉm cười khi nhìn thấy em lóc cóc chạy lại gần, thường xuyên ôm em vào lòng, âu yếm và khen ngợi hết lời. Giờ đây, con nhận ra rằng khi lớn lên, con không còn chạy đến bên mẹ, ríu rít kể chuyện như em con nữa. Thay vào đó, con tìm cách né tránh và dành nhiều thời gian vào những thú vui của con. Có lẽ, bố mẹ thấy con thay đổi, trở nên “kỳ quặc” từ lúc nào. Đối với bố mẹ, con trở thành thiếu niên choai choai ương ngạnh, khó bảo, toàn làm những việc điên điên khùng khùng và không thể nào hiểu nổi. Con dành nhiều thời gian để mà chơi game, la cà với bạn bè trong những dịp nghỉ dài mà không líu ríu bên bố mẹ như em con nữa. nguoiphattu.com
Ngày trước, mỗi khi bị bố mẹ nhắc nhở chuyện học hành, vệ sinh nhà cửa, hay những công việc bếp núc là con lại thấy khó chịu. Nhất là chuyện học hành, bố mẹ nhiều khi làm con như phát điên lên. Nhưng giờ thì con đã hiểu, có lẽ chính từ cuộc sống mưu sinh khó khăn, cực nhọc, bố mẹ biết rằng một tư duy tích cực, thái độ làm việc chăm chỉ và một nền tảng giáo dục tốt là cần thiết để sống sót và thành công trong thế giới này. Bố mẹ hiểu rằng trình độ học vấn càng cao thì càng nhiều cơ hội thăng tiến, để kiếm nhiều tiền hơn, và cuộc sống tốt đẹp hơn. Có lẽ, bố mẹ cảm thấy tiếc nuối vì đã không có nhiều cơ hội học tập để có một bệ phóng tốt hơn.

Thời gian thấm thoắt trôi, giờ đây con đã 18 tuổi rồi bố mẹ ạ! Mười tám năm yêu thương, hạnh phúc. Mười tám năm con được bố mẹ chăm sóc, chở che. Ngày con một trưởng thành lại là ngày con một xa vòng tay ấm áp, đầy tình yêu thương của bố mẹ, để tự lập, bước đi trên đôi chân của mình. Chỉ còn thời gian ngắn nữa thôi là con sẽ bước vào kì thi quan trọng, là bước ngoặt trong sự nghiệp học hành và tương lai của con. Con sẽ cố gắng hết sức để vượt qua và không phụ lòng mong mỏi của bố mẹ. Dù thế nào đi nữa, bố mẹ vẫn sẽ luôn ở bên con, cho con niềm tin và sức mạnh, bố mẹ nhé!
NBN