Phản hồi bài viết “Biệt thất, biệt thự là sai, còn biệt điện, biệt phủ?” của tôi, bạn đọc Lê Huỳnh Nhân có nêu ý kiến như sau: “Sự trường tồn của Phật Pháp không phải soi mói móc méo người ta… Công đức của chú có sánh được với vị “chủ nhân ngôi biệt tự” mà chú gọi hay không?”.
/biet_thu_khanh_hanh02.jpg)
Ngôi biệt thự xa hoa bên chùa Lộc Uyển của một sư cô.
Ý kiến phản hồi này chứa đựng nhiều nội dung rất đáng suy nghĩ. Vì vậy, tôi xin dành một bài riêng để bàn luận:
Đạo Phật là đạo sự thật. Nói lên sự thật, dù trong trường hợp nào, không phải là soi mói, móc méo. Ngược lại, che dấu, trốn tránh, sợ hãi trước sự thật mới là vọng ngữ. Ngay cả với Phật tử, chưa nói đến tăng ni, cũng là phạm giới, là mắc tội.
Bạn đọc Lê Huỳnh Nhân câu trước vừa nói là soi mói, móc méo, câu sau xác nhận “chủ nhân ngôi biệt tự” có liên quan đến phước đức mà hỏi tôi “có so sánh được với” là tự mâu thuẫn với chính mình, tự phủ định lập luận cho rằng đó là soi mói, là móc méo. Sự thật được xác nhận ràng ràng ra đó bởi chính người nêu ý kiến, sao gọi là “soi mói, móc méo”. Mà đó là đúng đắn, xác thực.
Nếu đó là có công đức, thì những ngôi chùa nghèo, những tăng ni ở am tranh vách đất, đi chân không, uống nước sông, nước suối (không phải chùa trăm tỷ, ô tô hàng nhiều tỷ) là không có công đức hay sao? Nếu lấy sự xa hoa làm thước đo công đức, thì chắc chắn, ngay cả công đức của Đức Phật sẽ còn thua kém “chủ nhân ngôi biệt tự”, vì Đức Phật đâu có biệt phủ, biệt điện mà ở, rồi cấm cửa Phật tử như ai đó.
- Nếu lấy vẻ xa hoa của “chủ nhân ngôi biệt tự” làm thước đo công đức (quả thật về mặt này tôi không thể “sánh được” với “chủ nhân ngôi biệt tự”) thì liệu những người sống trong biệt điện, biệt phủ sang trọng có khi còn hoành tráng hơn biệt tự đang nói tới đều có công đức lớn, kể cả những trùm mafia, lái súng, băng đảng…
MT
Phản hồi riêng đối với các bài tranh luận đặc biệt: vinasat132@yahoo.com, vi-vn.facebook.com/cusiminhthanh, ĐT: 0915553610.
Ý kiến bạn đọc 1